Interesante

De Havilland Mosquito NF Mk 38

De Havilland Mosquito NF Mk 38



We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.

De Havilland Mosquito NF Mk 38

El NF Mk 38 fue la última variante del Mosquito que se produjo, y el último avión salió de las líneas de construcción de De Havilland el 15 de noviembre de 1950. Era una versión ligeramente modificada del NF Mk 36, propulsado por motores Merlin 114A de dos etapas. . Usó el conjunto de radar Mk IX, a menudo con un radomo transparente. La mayoría de los 101 NF Mk 36 se vendieron a clientes extranjeros.


Tamiya 1/48 Mosquito NF.XIII / NF.XVII Kit Primer vistazo

La Compañía de Havilland tenía un concepto para un bombardero ligero cuya única defensa era la velocidad. Con la guerra en el horizonte, se hizo hincapié en el desarrollo de la aeronave a partir de materiales no estratégicos: madera. El único metal significativo en el diseño del Mosquito de Havilland Modelo 98 fue con los motores y el tren de aterrizaje.

Si bien el Ministerio del Aire inicialmente se mostró frío con el concepto, un solo campeón autorizó la producción de un solo prototipo a fines de 1939 y el prototipo voló por primera vez 11 meses después. Cuando el Ministerio del Aire vio que el Mosquito se alejaba literalmente de su principal caza, el Spitfire, las órdenes comenzaron de inmediato.

Impulsado por un par de motores Merlin, las líneas limpias del Mosquito hicieron del avión el avión más rápido en los cielos durante la mayor parte de la guerra. Su amplio volumen permitió que el fuselaje se adaptara a una amplia variedad de misiones, convirtiendo al Mosquito en el primer avión de combate multifunción. El Mosquito llevaba una tripulación de dos. En la versión del bombardero, el segundo tripulante se desempeñó como ingeniero de vuelo y bombardero. Su nariz de cristal proporcionó una plataforma de observación ideal para hacer que las bombas apuntaran al objetivo.

Las configuraciones del caza / bombardero Mosquito y del caza nocturno eran casi idénticas a la nariz de cristal de la versión del bombardero reemplazada por una nariz sólida que contiene cuatro ametralladoras Browning .303 y la bahía de armas delantera cargada con cuatro cañones Hispano de 20 mm. En los primeros días de las operaciones de combate nocturno, el Ministerio del Aire no quería que la tecnología de radar británica cayera en manos de los alemanes, por lo que los intrusos nocturnos que operaban sobre el continente europeo no llevaban radar, todos los ataques se realizaban visualmente.

A medida que el radar continuó desarrollándose, se instalaron los primeros sistemas de antena parabólica en el Mosquito. El plato reemplazó a las antenas de hoja anteriores, pero el plato requería una cúpula para protegerlo del viento y los elementos. Para acomodar este nuevo radar, se quitaron las cuatro ametralladoras Browning y se montó el radar parabólica en su lugar. La cúpula resultante le dio al Mosquito un perfil de nariz de cerdo.

1/48 Mosquito NF Mk.XIII / Mk.XVII de Tamiya se basa en su creciente línea de kits Mosquito. Los moldes fueron diseñados magistralmente para facilitar una variedad de cambios de nariz y esta versión no es una excepción.

Moldeado en estireno gris claro, las piezas del kit son idénticas a las versiones anteriores de Mosquito, con la excepción del árbol de piezas en la segunda foto, que contiene la nariz y las piezas de la puerta de la bahía de bombas. Este conjunto de piezas proporciona la cabina del caza, la puerta de entrada lateral, la cúpula de punta de cerdo, el carenado de pistola de 20 mm debajo de la nariz y las puertas de la bahía de bombas con los puertos de expulsión de proyectiles.

Construí dos de los kits Mosquito FB.VI hace varios años, justo después de su lanzamiento por primera vez, ya que este es uno de mis aviones favoritos. Entonces me sorprendió lo fácil que se ensambla el kit y cómo los mainspars que son parte del ensamblaje de la cabina / bahía de armas se extienden a través de los lados de las mitades del fuselaje y hacia las alas para proporcionar un ensamblaje sólido y perfectamente alineado.

Si bien no puedo enfatizar lo suficiente lo bien que combina el kit, hay algunos detalles que vale la pena señalar. Si desea mostrar la aeronave con una de las góndolas del motor abierta, necesitará un motor Merlin del mercado de accesorios (por supuesto). No tengo conocimiento de que nadie haya lanzado un kit de compartimento del motor para este avión, pero necesitará algunas fotos para ayudarlo. Echa un vistazo a los recorridos fotográficos del Mosquito aquí en Cybermodeler Online para ayudarte. El kit no tiene un cortafuegos en la parte delantera del pozo de la rueda principal (esto está oculto por el gran tanque de aceite en el pozo de la rueda), por lo que tendrá que comenzar allí. Los soportes del motor del Mosquito son diferentes a los del Spitfire, por lo que no podrá simplemente colocar un compartimento del motor Spitfire en la solución. Nuevamente, revise las fotos y verá los detalles, ninguno de los cuales será difícil de fabricar.

La bahía de armas tiene el tanque de combustible de rango extendido moldeado en su lugar y se vería genial para mostrar las puertas de la bahía de armas abiertas. Desafortunadamente, nada más sacarlo de la caja, el kit no tiene los detalles de la pistola Hispano de 20 mm en la bahía de armas delantera, por lo que deberá obtener un juego de recambio si desea mostrar las puertas abiertas.

Por último, los controles de vuelo están moldeados en su lugar, pero hay controles de vuelo de resina disponibles. El alerón y el timón no son tan importantes para reemplazar, pero en el suelo, los elevadores se inclinaron y es posible que también desee colocar los flaps hacia abajo. Todas estas son modificaciones simples.


De Havilland Mosquito Fb Mk.Vi/Nf Mk.Ii 1/72 Modelo Coche Wb47 Tamiya

Venditore: kumsjapan & # x2709 & # xFE0F (1.353) 97,9%, Luogo en cui si trova l'oggetto: Japón Spedizione verso: En todo el mundo, Numero oggetto: 353509141112 De Havilland Mosquito Fb Mk.Vi/Nf Mk.Ii 1/72 Modelo Coche Wb47 Tamiya. Título del artículoDe Havilland Mosquito Fb Mk.Vi/Nf Mk.Ii 1/72 Model Car Wb47 Tamiya DescripciónSin descripción. Pago Solo aceptamos pagos de PayPal. Pague dentro de los 5 días posteriores a la finalización de la subasta. Acerca de nosotros Estamos ubicados en Japón. Es un placer para nosotros hacerle feliz proponiendo nuestro artículo recomendado. Si tiene alguna pregunta o solicitud sobre los artículos, no dude en preguntarnos. Compradores internacionales: tenga en cuenta: -Los aranceles, impuestos y cargos de importación no están incluidos en el precio del artículo ni en los gastos de envío. Estos cargos son responsabilidad del comprador. -Consulte con la oficina de aduanas de su país para determinar cuáles serán estos costos adicionales antes de hacer una oferta / compra. -Estos cargos normalmente los cobra la empresa de envío (envío) o cuando retira el artículo - no los confunda con los gastos de envío adicionales. - No marcamos los valores de la mercancía por debajo del valor ni marcamos los artículos como - obsequios - Las regulaciones gubernamentales de EE. UU. e internacionales prohíben tal comportamiento. Características del artículo: Condición: Nuevo , El envío de devolución correrá a cargo de: Vendedor Todas las devoluciones aceptadas: Se aceptan devoluciones , El artículo debe devolverse dentro de: 30 dias , El reembolso será dado como: Devolución de dinero, Marca: SIN MARCA , País: Japón Artículo modificado: N / A , Año: N / A , Período: N / A , Escala: N / A , Escribe: N / A , Descripción del paquete: N / A , Nivel de edad: N / A , Descripción de la modificación: N / A , Rango de edad recomendado: N / A , País / región de fabricación: N / A , MPN: N / A , Tipo de letra: N / A , Tamaño: NA Vedi Altro


Reseña del libro de mosquitos de Havilland

Aquí hay un título interesante de Cerberus Publishing de Bristol, Reino Unido. Este es el Volumen 6 de su serie Classic WWII Aviation que también incluye Hurricane, Bf 109, B-24 Liberator, P-47 Thunderbolt, Bf 110 y P-38 Lightning. Escrito por Edward Shacklady, este volumen proporciona una historia concisa del mosquito de Havilland desde el concepto inicial hasta las operaciones de combate.

Publicado originalmente en 2003, esta es la segunda edición y está muy bien impresa en papel y encuadernación de calidad.

La cobertura del tema incluye:

  • Introducción: 'Un buen bombardero con Merlins'
  • Capítulo uno - Jack de todos los oficios
  • Capítulo dos - En servicio
  • Capítulo tres - Los luchadores nocturnos de los mosquitos
  • Capítulo cuatro - Los proyectos impulsados ​​por Sabre
  • Capítulo cinco - El mosquito viaja al extranjero
  • Capítulo seis - Apoyo de bombarderos y fuerza de ataque nocturno
  • Capítulo siete - El caza-bombardero Mk.VI
  • Capítulo ocho - Camuflaje y marcas
  • Apéndice A - Variantes de mosquitos
  • Apéndice B - Mosquitos en el servicio del escuadrón de la RAF

El autor ha recopilado una gran selección de fotografías de época en blanco y negro para ilustrar la historia. Además, hay 31 perfiles de color, algunos con vistas de cuatro a cinco, otros con un solo perfil de un sujeto único.

Si está buscando una visión general sólida del Mosquito, esto es justo lo que estaba buscando. Si bien hay otros libros sobre el tema, muchos están orientados a historias operativas en profundidad o descripciones detalladas de variantes. El autor ha proporcionado una base sólida de conocimientos sobre el tema sin "meterse en la maleza". ¡Esta es una buena lectura!


Mục lục

Vampiro được coi như là một thiết kế thử nghiệm lớn do nó có cách bố trí không chính thống và sử dụng chỉ 1 động cơ, không như Gloster Meteor trang bị 2 động cơn th kế có. Các động cơ phản lực ban đầu của Anh có hiệu suất thấp nên chỉ có các thiết kế máy bay 2 động cơ mới được xem xét thực tế nhưng các động cơ công suất cao kẫt lđộc n lầc H.1 của Frank Halford (sau này còn được gọi là Goblin), nhờ vào đó máy bay tiêm kích phản lực 1 động cơ trở nên khả thi hơn. De Havilland đã tiếp cận với việc sản xuất một khung thân trang bị H.1, và thiết kế đầu tiên của họ là DH.99 là một mẫu máy bay có 3 càng đt, xà dọc kđượn n, hoàng trang bị 4 khẩu pháo. Việc sử dụng xà dọc kép (tương tự như Lockheed P-38) giúp cho ống xả của động cơ ngắn nhờ đó tránh được tổn hao năng lượng như với ống xả dài trang bị thungườy bay. DH.99 đã được sửa đổi để có thể được chế tạo từ gỗ và kim loại theo các khuyến cáo của Bộ sản xuất máy bay, và thiết kế được đánh số lại thànhán.100 vào th. [2]

Theo đặc tả kỹ thuật E.6 / 41 cho 2 nguyên mẫu, việc thiết kế trên mẫu DH.100 bắt đầu tại de Havilland ở Hatfield vào giữa năm 1942, 2 năm sau loại Meteor. [3]

Tên ban đầu của máy bay là "Cangrejo araña", đây hoàn toàn là một đề án của de Havilland, khai thác kinh nghiệm của công ty trong việc chế tạo máy bay bằng gỗ. Nhiều tính năng thiết kế cơ bản lần đầu tiên được sử dụng trong máy bay ném bom Mosquito của họ. No có kiểu cánh thẳng và một động cơ phản lực đặt ở trong khung thân máy bay có hình quả trứng, vỏ ngoài máy bay làm bằng nhôm.

Geoffrey de Havilland Jr là phi công thử nghiệm trưởng của de Havilland và cũng là con trai của người sáng lập công ty, đã bay thử nguyên mẫu LZ548 / G vào ngày 20/9/1943 từ Hatfield. [4] Bahía de Chuyến đã diễn ra chỉ sau bahía de chuyến đầu tiên của Meteor có 6 tháng. Chuyến bay đầu tiên của Vampire đã bị trì hoãn do cần phải gửi động cơ duy nhất còn lại tới Lockheed để thay thế cho một động cơ đã bị phá hủy trong thử nghim dưới. Vampire Mk I không được sản xuất cho đến tận tháng 4/1945, hầu hết chúng được chế tạo tại nhà máy của English Electric Aircraft do những các cơ sở sản xuất của de Havilland đnạ rộ rci bay. Dù RAF rất mong muốn sớm được trang bị loại máy bay này, nhưng nó vẫn phải tiếp tục phát triển cho đến khi chiến tranh kết thúc, và chưa được đưa vào tham chiếm Thế Chiếm trong.

Chiếc Vampire đầu tiên được trang bị động cơ Halford H1 (sau này đổi tên thành "Goblin") tạo lực đẩy 2.100 lbf (9.3 kN), haz Frank B Halford thiết kế và de Havilland chế tạo. Động cơ là kiểu luồng ly tâm, kiểu động cơ này đã sớm bị thay thế ngay sau chiến tranh bằng các loại động cơ luồng hướng tâm. Ban đầu, khi máy bay trang bị động cơ Goblin, nó chỉ có tầm hoạt động rất hạn chế. Đây là một vấn đề phổ biến với tất cả các loại máy bay phản lực đời đầu, sau đó người ta đã cải thiện vấn đề này nhờ khả năng mang nhiên licệu trê. Khi thiết kế được cải thiện động cơ cũng được nâng cấp. Sau này những chiếc Mk I thường trang bị động cơ Goblin II từ F.3 trở đi trang bị động cơ Goblin III. Một số mẫu máy bay được dùng để thử nghiệm tĩnh cho Rolls-Royce Nene nhưng không được đưa vào sản xuất. Một đặc tính bất thường của việc đặt động cơ thấp là chiếc Vampire không thể đáp ở một chỗ quá lâu khi động cơ đang chạy, vì sức nóng tỏa ra từ ng làm cơ sẽy.

De Havilland đã khởi xướng một dự án tiêm kích bay đêm của riêng mình mang mã DH.113 dành cho xuất khẩu, trang bị buồng lái 2 chỗ dựa trên mẫu máy bay tiêm kích đêm Mosquito, và phần mũi dài hơn để chứa radar AI Mk X. Không quân Ai Cập đã nại my bay lo hàng đã bị chính phủ Anh chặn lại, haz Anh thực hiện cấm vận vũ khí đối với Ai Cập. Thay vào đó RAF đã nhận đơn hàng và đưa những máy bay này vào biên chế tạm thời khi những chiếc tiêm kích đêm de Havilland Mosquito nghỉ hưu và loại chửm kđưach đà. [5] Bỏ radar từ bản tiêm kích đêm và trang bị hệ thống điều khiển kép, de Havilland đã chế tạo phiên bản huấn luyện mang tên DH.115 Vampiro heno Vampiro T.11. Phiên bản này được chế tạo với số lượng lớn, cho cả RAF và xuất khẩu. [6]

Tổng cộng đã có 3.268 chiếc Vampiro jue 15 phiên bản được chế tạo, bao gồm phiên bản tiêm kích đêm 2 chỗ, phiên bản huấn luyện và phiên bản trang b tên gên bay t Vampiro de mar.

Vampiro được trang bị cho không quân 31 nước. Đức, Hà Lan, Tây Ban Nha và Mỹ là các cường quốc Phương tây duy nhất không sử dụng loại máy bay này.

Hồ sơ và thành tựu Sửa đổi

Ngày 6/8/1946, Vampiro được giới thiệu với công chúng Anh khi Phi đội số 247 RAF thuộc Bộ chỉ huy tiêm kích RAF được trao nhiệm vụ dẫn đầu nhóm máy bay diễu hành bay nhânh de Londres. [7]

Vampiro là một máy bay đa năng, thiết lập nhiều kỷ lục hàng không, nó là chiếc tiêm kích đầu tiên của RAF đạt tốc độ trên 500 mph (800 km / h). Ngày 3/12/1945, một chiếc Sea Vampire do đại úy Eric "Winkle" Brown điều khiển đã trở thành chiếc máy bay phản lực đầu tiên cất hạ cánh từ một tàu sân bay. [8] [N 1]

Những chiếc Vampire được sử dụng trong các cuộc thử nghiệm từ năm 1947 tới 1955 để phát triển các máy bay tiêm kích có ít bánh đáp nhưng vẫn có thể hoạt động trên suc a sân cañ phép loại trừ phần nào trọng lượng và sự phức tạp của bộ bánh đáp. [10] Mặc dù các cuộc thử nghiệm về kỹ thuật cho thấy tính khả thi, với nhiều lần hạ cánh được thực hiện với bộ bánh đáp thụt vào trên sàn cao su cản bay Guerrero, nhưng nó không nhận được sự phản hồi tích cực và không được thử nghiệm thêm nữa. [11] Ngày 23/3/1948, John Cunningham điều khiển một chiếc Mk I được sửa đổi đầu cánh mở rộng và trang bị động cơ de Havilland Ghost đã thiết lập một kỷ lục thế khi mái mo đạt độ cao 59,446 pies (18,119 m). [12]

Ngày 14/7/1948, 6 chiếc Vampire F.3 thuộc phi đội số 54 RAF trở thành những chiếc máy bay phản lực đầu tiên bay qua Đại Tây Dương. Những chiếc máy bay này tạm dừng ở Stornoway, Outer Hebrides, Escocia Keflavik, Islandia và Goose Bay tại Labrador, trước khi hạ cánh xuống Montreal nhằm bắt đầu chuyến viếng thăm thiện chún hiâ nàmì diễn các tiết mục biểu diễn nhào lộn trên không.

Cùng lúc đó, đại tá không quân Mỹ David C. Schilling dẫn đầu một nhóm F-80 Shooting Star bay tới Căn cứ không quân Fürstenfeldbruck tại Đức. Đã có những mâu thuẫn nảy sinh sau đó liên quan tới cuộc cạnh tranh giữa RAF và USAF về việc ai là người đầu tiên bay qua Đại Tây Dương bằng máy bay phản lực. Một báo cáo nói rằng phi đội của USAF đã trì hoãn nhiệm vụ của mình để những chiếc Vampire trở thành những "máy bay phản lực đầu tiên bay qua Đại Tây Dương". [13] Một báo cáo khác lại nói rằng các phi công Vampiro đã tổ chức buổi ăn mừng "cuộc đua chiến thắng chống lại đối thủ F-80" [14]

Không quân và Hải quân Hoàng gia Anh Sửa đổi

Sau chiến tranh, RAF sử dụng Gloster Meteor làm máy bay tiêm kích đánh chặn và Vampire làm máy bay tiêm kích-bom (mặc dù vai trò của chúng có lẽ bị đảo ngược). [N 2] Nguyên mẫu đầu tiên của "Máy bay tiêm kích-bom Vampire Mk 5" (FB.5), được sửa đổi từ một chiếc Vampire F.3, thực hiện chuyến bay đầu tiên vào ngày 23/6/1948 . FB.5 giữ lại động cơ Goblin III của F.3, nhưng bọc giáp bảo vệ xung quanh hệ thống động cơ, cánh ngắn hơn 1 pie (30 cm), và càng đáp chính dài hơn để x l lý trọng hơn và tạo khoảng trống để mang vũ khí. Dưới mỗi cánh có thể mang được 1 thùng nhiên liệu phụ hoặc bom 500 lb (227 kg), và máy bay cũng có thể mang 8 đạn phản lực "3 pulgadas" ("RP"). Mặc dù người ta cũng đã xem xét tới ghế phóng, nhưng nó lại không được trang bị.

Vào thời kỳ đỉnh điểm, RAF có tới 19 phi đội trang bị Vampire FB.5 tại Châu Âu, Trung Đông và vùng Viễn Đông. FB. thể một chỗ được sản xuất nhiều nhất với 473 chiếc.

NF.10 phục vụ từ năm 1951 tới năm 1954 với ba phi đội (23, 25 và 151) nhưng thường bay vào ban ngày cũng như đêm thời gian. Sau khi thay thế bởi nọc độc chuyển đổi đã được thực hiện tiêu chuẩn NF (T) .10 cho hoạt động bởi Trung dẫn hướng và điều khiển học tại RAF Shawbury. Những người khác đã được bán cho không quân Ấn Độ. RAF cuối cùng xuống hạng ma cà rồng đến vai trò huấn luyện cao cấp vào giữa những năm 1950 và loại thường ra khỏi không quân Hoàng gia vào cuối thập kỷ.

NF.10 phục vụ từ năm 1951 tới 1954 trong 3 phi đội (23, 25 và 151). Sau khi những chiếc Venom thay thế, NF.10 được chuyển đổi thành tiêu chuẩn NF (T) .10 để trang bị cho Trường điều khiển và dẫn đường trung ương tại (RAF Shawbury). Những chiếc khác được bán cho Không quân Ấn Độ.

Mk 5 là một phiên bản hải quân với tên gọi Vampiro de mar, đây là loại máy bahía chiến đấu phản lực đầu tiên của Hải quân Hoàng gia. Dù chúng có tầm bay ngắn điều đó có nghĩa là không phù hợp cho các tàu sân bay tiền tuyến, [16] nhưng Hải quân rất ấn tựong với loại máy bay này khi t 3/12/1945 thử nghiệm bay trên tàu sân bay HMS Oceano, và 18 chiếc Sea Vampire đã được mua nhằm có được kinh nghiệm vận hành máy bay phản lực trên tàu sân bay. [17]

Phiên bản Vampiro cuối cùng là phiên bản T (huấn luyện). Cất cánh lần đầu năm 1950, hơn 600 chiếc T.11 đã được sản xuất cho cả hải quân và không quân. Phiên bản T tiếp tục hoạt động cho đến năm 1966. Có một chiếc Vampire huấn luyện ở Trường bay trung tương (CFS) tại RAF Little Rissington cho đến tận tháng 1/1972.

Australia Sửa đổi

Vào năm 1946, một kế hoạch mua 50 chiếc Vampiro đầu tiên cho Không quân Hoàng gia Australia (RAAF) đã được thông qua. 3 chiếc đầu tiên được chế tạo tại Anh là các phiên bản F1, F2 và FB.5 có số seri là A78-1 tới A78-3. Bahía Chiếc máy thứ hai, F2 (A78-2), được trang bị một động cơ phản lực Rolls Royce Nene chứ không phải là động cơ Goblin như bình thường. Tất cả 80 chiếc tiêm kích F.30 và tiêm kích-bom FB.31 được chế tạo tại nhà máy de Havilland Australia ở Australia, những chiếc máy bay này được trang bị phiên bản động cơ Nene chếy phwe Common Aircraft Corporación. Động cơ Nene yêu cầu mặt cắt ngang của cửa hút khí lớn hơn so với Goblin, và giải pháp ban đầu là gắn cửa hút khí phụ trên đỉnh của thân máy bay phía sau buồng lái. Không may là các cửa hút khí này dẫn tới nhiều vấn đề, 3 máy bay và phi công lái chúng đã mất khi máy bay bổ nhào. Tất cả máy bay trang bị động cơ Nene sau đó được cải tiến để có cửa hút khí phụ trong thân do đó tránh được các tai nạn.

Chiếc tiêm kích F.30 đầu tiên (A79-1) bay vào tháng 6/1949, sau đó có thêm 56 chiếc F.30 khác được chế tạo trước khi 23 chiếc cuối cùng được hoàn thành có cấu hình như FB.31 với cánh gia cố và cà giáho dưới. Chiếc FB.31 cuối cùng được giao vào tháng 8/1953, và 24 chiếc F.30 sản xuất sau cùng đã được nâng cấp lên tiêu chuẩn FB.31. Những chiếc Vampire một chỗ được RAAF cho nghỉ hưu vào năm 1954.

T.33, T.34 và T.35 được RAAF và RAN (Hải quân Hoàng gia Australia) sử dụng (còn gọi là Mk33 tới Mk35W theo tên gọi khác của RAAF), chúng được sản xut hoặapà de Havilland Australia ở Sydney. Mk35W là mẫu Mk35 trang bị thêm các thiết bị khác. Máy bay huấn luyện Vampire đã được sản xuất tới 110 chiếc, và ban đầu gfoomf 35 chiếc T.33 cho RAAF, bắt đầu giao hàng năm 1952. Năm 1954, RAN nhận được 5 chiếc ti ên Tên. Bahía de Các máy huấn luyện này tiếp tục phục vụ RAAF cho đến tận năm 1970 trong khi đó RAN cho chúng nghỉ hưu năm 1971. [18]

Canadá Sửa đổi

Một phiên bản F.1 được Canadá thử nghiệm đánh giá tại Winter Experimental Establishment ở Edmonton năm 1946. F.3 được chọn như một trong hai loại tiêm kích cho Không quân Hoàng gia Canada (RCAn tại bay vài Canadá) 17/1/1948, thuộc biên chế trường huấn luyện bay trung tâm tại RCAF Station Trenton. Tổng cộng có 86 chiếc được trang bị cho không quân, F.3 là máy bay tiêm kích phản lực đầu tiên trang bị cho RCAF. Nó không những dùng để cho phi công tiêm kích làm quen với máy bay phản lực mà còn giúp phi công làm quen với buồng lái điều áp. "Vamp" là một loại máy bay phổ biến, dễ bay và được gọi là "hot rod". [19] Nó được trang bị cho cả các đơn vị trực chiến và dự bị cho đến khi bị thay thế bởi những chiếc Canadair Sabre vào cuối thập niên 1950. [20]

Ai Cập Sửa đổi

Đến năm 1954, Ai Cập đã có 49 chiếc Vampire, mua từ Italy và Anh, chủ yếu là phiên bản tiêm kích-bom. [21] Năm 1955, 12 chiếc Vampire huấn luyện được đặt mua, giao hàng vào tháng 7 cùng năm. [22] Không quân Ai Cập mất 3 chiếc Vampiro trong giao chiến với các máy bay phản lực của Israel trong Khủng hoảng Kênh đào Suez.

Phần Lan Sửa đổi

Không quân Phần Lan nhận 6 chiếc Vampire FB.52 năm 1953. Phiên bản này có apodo là "Vamppi"trong các đơn vị của Phần Lan. Ngoài ra còn có 9 chiếc T.55 hai chỗ được mua vào năm 1955. Số máy bay này được trang bị cho Không đoàn số 2 tại Pori, nhưng sau đo chuy sôn 1 ở Tikkakoski vào cuối thập niên 1950. Chiếc Vampire cuối cùng của Phần Lan nghỉ hưu vào năm 1965.

Ấn Độ Sửa đổi

Phi đội số 7, Không quân Ấn Độ (IAF) nhận những chiếc Vampiro đầu tiên vào tháng 1/1949. Mặc dù đơn vị được đặt vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao trong cuộc Chiến tranh Trung-Ấn 1962, nhưng nó không tham chiến, do vai trò của không quân chỉ trò của không quân chỉ trò ca không quân chỉ trong v di hung cn.

Ngày 1/9/1965, trong chiến tranh Ấn Độ-Pakistan, những chiếc Vampire của IAF đã thực hiện các nhiệm vụ chiến đấu lần đầu tiên. Phi đội số 45, Không quân Ấn Độ thực hiện các cuộc tấn công vào Lục quân Pakistan (Chiến dịch Grand Slam) và 4 chiếc tiêm kích-bom Vampire Mk 52 đã thành công trong chến củam. Tuy nhiên, những chiếc Vampiro đã chạm trán với 2 chiếc F-86 Sabres của không quân Pakistán, chúng được trang bị tên lửa không đối không trong khi không chiến tầm gn hcn, nh. 1 chiếc bị bắn rơi bởi hỏa lực mặt đất và 3 chiếc khác bị những chiếc Sabre bắn hạ. [23] Vampiro đã rút khỏi lực lượng tiền tuyến sau những thiệt hại này.

Na Uy Sửa đổi

Không quân Hoàng gia Na Uy (RNAF) mua 20 chiếc Vampire F.3, 36 chiếc FB.52 và 6 chiếc T.55 huấn luyện. Vampiro hoạt động từ năm 1948 tới năm 1957, được trang bị cho 3 phi đội tại Gardermoen. Vampiro nghỉ hưu năm 1957 khi không quân Na Uy tái trang bị lại những chiếc Republic F-84G Thunderjet. Những chiếc Vampiro huấn luyện được thay thế bởi Lockheed T-33 năm 1955 và được gửi trở lại Anh, sau đó chúng được Không quân Hoàng gia Anh sử dụng.

Thụy Điển Sửa đổi

Không quân Thụy Điển đặt mua lô đầu tiên của 70 chiếc Vampire FB.1 vào năm 1946, những chiếc Vampire được trang bị thay thế cho những chiếc SAAB 21 và J 22 đã hết hng ln sửy bay. Máy bay được định danh là J 28A và được trang bị cho cho không đoàn F 13 Norrköping. Không quân Thụy Điển coi những chiếc Vampiro là xương sống của lực lượng tiêm kích. Tong cộng có 310 chiếc CUA FB.50 được định danh là J 28B được Đạt mua VAO năm 1949. Chiếc Cuoi cung giao VAO năm 1952, sau DJO Tat Ca CAC podrán bahía Tiem KICH động cơ pistón đã Ngung HOAt động. Ngoài ra, tổng cộng 57 chiếc Vampire DH 115 huấn luyện hai chỗ được gọi là J 28C cũng được trang bị cho nhiệm vụ huấn luyện phi công.

Những chiếc Vampire của Thụy Điển nghỉ hưu vào năm 1956 và được thay thế bởi loại J 29 (SAAB Tunnan) và J 34 (Hawker Hunter). Chiếc Vampire huấn luyện cuối cùng nghỉ hưu vào năm 1968 (tất cả những chiếc Vampire đang bay tại Thụy Điển hiện nay đều bắt nguồn từ Không quân Thụy Sĩ).

Rhodesia Sửa đổi

Không quân Rhodesia có 16 chiếc tiêm kích FB.9 và 16 chiếc Vampire FB11 huấn luyện vào đầu thập niên 1950, trang bị cho 2 phi đội. [24] Chúng thường xuyên được triển khai tới Aden từ năm 1957 tới năm 1961, hỗ trợ cho các chiến dịch chống nổi dậy của Anh. [25] Thêm 21 chiếc hai chỗ và 13 chiếc một chỗ đã được Nam Phi cung cấp vào cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970. [26] Rhodesia sử dụng Vampire cho đến cuối chiến tranh vào năm bởi loại BAe Hawk 60 vào đầu thập niên 1980. Sau 30 phục vụ, chúng là những chiếc Vampire cuối cùng được sử dụng trên thế giới .. [27]


Uso de cookies

Utilizamos cookies propias y de terceros para mejorar nuestros servicios y mostrarle publicidad relacionada con sus preferencias el an lisis de sus h bitos de navegaci n.
Si contin a navegando, consideramos que acepta su uso. Puede obtener m s informaci n, o bien conocer c mo cambiar la configuraci n, en nuestra Pol tica de cookies

De Havilland Mosquito NF Mk.XVII - 1/72 - Tamiya.
Julicesjtgc
Coronel

a) Nombre: De Havilland Mosquito NF Mk.XVII

B) Marca: Tamiya.

C) Escala: 1/72.

D) Fecha de terminaci & oacuten: 2 de enero de 2021.

El de Havilland DH.98 Mosquito fue un avi & oacuten militar polivalente brit & aacutenico utilizado durante la Segunda Guerra Mundial. Fue conocido de forma coloquial como & laquoMossie & raquo entre sus tripulantes y tambi & eacuten fue apodado & laquola maravilla de madera & raquo. Estuvo en servicio con la Real Fuerza A & eacuterea brit & aacutenica (RAF) y muchas otras fuerzas a & eacutereas en el teatro de operaciones europeo, en el Pac & iacutefico y el Mediterr & aacuteneo, as & iacute como en el periodo de posguerra.

Originalmente concebido como un bombardero r & aacutepido sin armamento defensivo, el Mosquito fue adaptado a muchas otras funciones durante la guerra, incluyendo: bombardero t & aacutectico diurno a baja y media altitud, bombardero nocturno a gran altitud, se & ntildealizador de blancos (pathfinder), diurno y nocturno , cazabombardero, avi & oacuten de ataque mar & iacutetimo, y avi & oacuten de fotorreconocimiento. No obstante, también fue utilizado por la British Overseas Airways Corporation (BOAC) como transporte.

En mayo de 1941, mientras la RAF realizaba pruebas con el Mosquito F.MK II, se percibió el hecho de que el avi & oacuten era dif & iacutecil de detectar por sus propios radares, el curioso fen & oacutemeno fue inmediatamente estudiado por la Real Fuerza A & eacuterea, comprob & aacutendose posteriormente que la razón de esto era el hecho de estar construido en su mayoría de madera, la cual tiende a absorber parte importante de las ondas que recibe.

El avión representado es un DH.98 NF. XVII, variante equipada con un radar británico AI X (SCR-720 en Estados Unidos) y propulsado por motores Merlin 21, 22 o 23.

Gracias a Wikipedia por la información.

La maqueta de Tamiya es muy buena, una opción recomendable para quien quiera hacer uno.

Un trabajo muy fino Julices.

Te ha quedado un avión muy bonito, con una decoración muy cuidada y un "enguarre" muy sutil.

En algunas fotos da la sensación que las clacas mantienen algo mas de brillo que la superficie pintada, pero seguro que es uno de esos efectos que aparecen por efecto de la luz y en la mano se ve estupendo.

Enhorabuena por un gran trabajo y un saludo:

Qué bien ha quedado. No es un avión que me guste demasiado. pero la maqueta está muy bien.

Los desgastes son interesantes y la pintura negra quedó excelente.

Impecable es la palabra. Quedó muy bien.

Saludos,
Marcelo

Mientras miro las nuevas olas, yo ya soy parte del mar

Muy buena maqueta Julices¡¡¡ el Mosquito es la maravilla de madera y esta en particular es la maravilla de Julices.

Todo está a muy alto nivel : pintura, desgastes, etc para hacer un fenomenal kit.

Muy buen trabajo Julices. El Mosquito no es un avión que me llame mucho la atención, pero siempre está bueno poder apreciar una maqueta bonita. Muy destacable el trabajo de pintura, especialmente los desgastes sobre el negro.

A mí el Mosquito sí me parece un avión bastante bonito. En esta versión, por culpa del radar, el morro sí queda un poco raro, como si fuera de un avión de "broma". Pero claro, aquí el modelista no tiene ninguna culpa.

En cuanto a la maqueta, me gusta muchísimo el acabado, especialmente cómo has resuelto la panza. Con lo complicado que parece hacer un acabado negro, y en este modelo está muy bien resuelto.

Enhorabuena por el trabajo. Y el armatoste que te has fabricado con alambre y gomas para sujetar el modelo parece muy útil.

avión muy bonito, maqueta de lujo (Tamiya) y maquetista de talento. Qué más se puede pedir? Un resultado de concurso, aunque quizá no sea la maqueta tuya más espectacular. Me llama la atención el tratamiento del negro de la panza, tema complejo que no todos resuelven tan bien.

Buen trabajo Julices, me gusta el desgaste conseguido y el aspecto general

No me gustan los aviones ingleses, pero mi sentido arácnido me dijo que debía ver este proyecto. y no se equivocó muy bueno de armado, de pintura y de weathering, que con el negro, no es fácil. Felicitaciones!

tengo uno en el armario esperando su GT

Alguien dijo alguna ves que el Mosquito solo tenia un problema , las fuerzas aereas nunca tuvieron suficientes

Damian
No hay prédica mas eficaz de amor a la patria, que la historia bien estudiada.
José Manuel Estrada

Mensajes: 586
Desde: 08/Oct/2016

Me gusta. Muy creible. En su justa medida. Me gusta mucho el aspecto tan mate. Eso lo hace como muy real.


Varianter [ redigera | redigera wikitext ]

  • DH 112 – Prototyp
  • FB.1 – Ensitsigt jaktbombflygplan, första produktionsserien. 375 byggda.
  • NF.2 – Tvåsitsigt nattjaktflygplan med radar. 91 byggda.
  • NF.2A – Modifierad NF.2 med förstärkt vingbalk.
  • NF.3 – Modifierad NF.2 med Ghost𧅨-motor, katapultstolar och ny radar.
  • FB.4 – Ensitsigt jaktbombflygplan, andra produktionsserien med katapultstol, servostyrning och förstärkta vingar.
  • NF.20 – Prototyp för Sea Venom med vikbara vingar, landningskrok och katapultkrok. 3 byggda.
  • FAW.20 – Produktionsmodell av Sea Venom motsvarande NF.2A. 50 byggda.
  • FAW.21 – Förbättrad version av Sea Venom med kraftigare landningsställ, ny radar, katapultstolar och Ghost𧅨-motor. 167 byggda.
  • ECM.21 – Version av Sea Venom för elektronisk krigföring. 6 ombyggda från FAW.21.
  • FAW.22 – Version av Sea Venom med Ghost𧅩-motor. 39 byggda.
  • FB.50 – Exportversion av FB.1 tillverkad för Irak och Schweiz. 15 byggda.
  • NF.51 – Exportversion av NF.2A tillverkad för Sverige. 60 byggda.
  • FAW.53 – Exportversion av Sea Venom tillverkad för Australien. 39 byggda.
  • FB.54 – Exportversion av FB.4 tillverkad för Schweiz och Venezuela. 22 byggda.
  • Aquilon 20 – Exportversion av Sea Venom för Frankrike. 29 Byggda.
  • Aquilon 202 – Sea Venoms med katapultstolar och amerikansk AN/APQ-65 radar tillverkade på licens av SNCASE för Frankrikes flotta. 50 byggda.
  • Aquilon 203 – Förbättrad version med AN/APQ-94 radar och jaktrobotar. 40 byggda.
  • Aquilon 204 – Dubbelsitsig skolversion. 6 byggda.
  • S 33 – Förslagen spaningsversion av J 33. Skulle haft radar och kameror. [ 1 ]

De Havilland Mosquito (1 Viewer)

Something I found that I've been looking for for some time drawings of the DH.98B Turret Fighter. These were displayed at The People's Mosquito stand at British airshows.

A bit of background. After the British released specification F.18/40 in October 1940 for a modern night fighter, it was amended in December to add the provision of a gun turret as a direct replacement of the Boulton Paul Defiant night fighter. De Havilland did not submit an entry to F.18/40, but was asked to provide a study of the DH.98 night fighter, to be ordered to F.21/40 fitted with a gun turret. Two prototypes were actually built that were so modified. The turret was to be a Bristol B.11 four-gun turret, which was designed for the Bristol Beaumont bomber project, and was very light and compact.

Studies showed that the Mosquito turret fighter was, predictably, slower in calculations than the fixed gun night fighter and the prototype W4050 was fitted with a mock up turret for aerodynamics trials in July 1941. In September 1941 the fourth prototype Mosquito, W4053, which was the first prototype turret fighter (the third prototype, W4052 was the first night fighter NF.II, built to F.21/40), flew for the first time, but with a mock up turret only. By then the decision had been made not to continue with the turret fighter, although a second prototype turret fighter was finished, W4073, in December 1941. This aircraft and W4053 became the prototypes of the T.III trainer variant once the turret fighter was cancelled.

F.18/40 went unfulfilled, although Bristol fitted a Boulton Paul A.1 turret, the same as fitted to the Defiant to two different Beaufighters to create the Beaufighter Mk.V. These actually entered squadron service and carried out night fighter patrols in 1941, but proved to be slower than the Defiant they were intending to replace. Anyway, the Mosquito NF.II to F.21/40 killed off both F.18/40 and the turret Mosquito night fighter by virtue of its superior performance and heavy fixed armament.

This faint vertical line on the canopy of the prototype shows where the fairing for the turret mock up rubbed against the canopy. Within the structure are four mounting bolts where the turret was fitted.


Sea Hornet Resurrection – de Havilland’s Finest Fighter Set for Rebirth

de Havilland Sea Hornet F.20 TT193 while owned by Spartan Air Services circa 1950. The remains of this aircraft will form the basis of an airworthy restoration soon to start at Pioneer Aero in New Zealand. (photo via Richard de Boer)


de Havilland Sea Hornet F.20 TT193 while owned by Spartan Air Services circa 1950. The remains of this aircraft will form the basis of an airworthy restoration soon to start at Pioneer Aero in New Zealand. (photo Bob Fowler via Richard de Boer)

Sea Hornet Resurrection

by Richard Mallory Allnutt

Pioneer Aero in Auckland, New Zealand recently announced that they have acquired the substantial remains of de Havilland Sea Hornet F.20 TT193, and will be restoring this unique ‘survivor’ to flying condition. They will be working with Aerowood, a company already hard at work building wings for deHavilland Mosquito FB.VI PZ474 currently coming together at AvSpecs Ltd. These two New Zealand-based companies have rebuilt all but one of the Mosquitos currently flying or under restoration to fly, in close collaboration with Glyn Powell, who developed the fuselage moulds. These skills will prove essential to restoring the Sea Hornet.

The de Havilland Hornet series of fighter and reconnaissance aircraft derived directly from the earlier Mosquito, using similar moulded plywood construction techniques, although it was a wholly new design. de Havilland started work on the DH.103 Hornet in November 1942, seeing the need for a long-range escort to cover the vast open spaces in the Pacific Theatre of Operations during WWII. While the war ended before its development was complete, the Hornet did reach front line service in the post-war RAF. The advent of the Jet Age, however, quickly saw the Hornet relegated to ancillary roles on the outer edges of Britain’s fading empire in the Far East. The type did see combat in the Malaya Emergency during the 1950s however, and excelled in the ground attack role. Its agility, ordinance load and especially its lengthy target loiter time proved highly useful.

de Havilland sea Hornet F Mk 20s of No 728 Fleet Requirements Unit, Hal Far, Malta. You can see one of the camera ports just behind the fuselage roundel. The type was capable of flying at 485mph at 22,000 feet, making it one of a handful of production piston-engined aircraft capable of such speeds! (photo via Wikipedia)

The Royal Navy’s Fleet Air Arm had its own variants, known as Sea Hornets. They had folding outer wings for service on carriers, along with a number of other naval modifications, such as slotted flaps for better low-speed flight characteristics while landing. Sea Hornet F.20s also had a pair of dedicated fuselage camera ports. The type was beloved by pilots for its speed and handling. In fact, the legendary British test pilot, Eric ‘Winkle’ Brown said of the type later in his life…

“Circumstances had conspired against the Sea Hornet in obtaining the recognition that it justly deserved as a truly outstanding warplane…in my book the Sea Hornet ranks second to none for harmony of control, performance characteristics and, perhaps most important, in inspiring confidence in its pilot. For sheer exhilarating flying enjoyment, no aircraft has ever made a deeper impression on me than did this outstanding filly from the de Havilland stable.”

However, the Hornet did have an Achilles Heal. The glue which deHavilland used to bond its plywood skins proved susceptible to breaking down in the high heat and humidity of the tropics. The resulting delamination problems, coupled with termite issues, caused the early retirement of the RAF’s fleet in the Far East. The last operational sortie by an RAF Hornet took place on May 21st, 1955, and the remaining airframes in the Far East were broken up on site.

While the Sea Hornet was an amazingly capable aircraft, it was unsuitable for operations from the smaller, Light Fleet Carriers which predominated in the post-war Royal Navy. Thus the type did not enjoy much service at sea, with only 801 Squadron flying the F.20 in front line service. The type did operate from a few naval land bases, including Hal Far on Malta, but the Royal Navy withdrew most of its remaining Sea Hornets to storage yards in Scotland by the early 1950s. Long-term outdoor storage of wooden aircraft in such a climate is never a practical solution, and the Sea Hornets didn’t last long. Most of these examples were in scrap yards by 1957.

Of the 209 Hornets and 178 Sea Hornets which deHavilland produced, neither the RAF, nor the Royal Navy thought to preserve one. The last known, substantially complete airframe, Sea Hornet NF.21 VW949, lingered on at Goodwood into the late 1960s, but even that ended up on the scrap heap in 1968.

Sea Hornet TT193 during her cold weather trials in Canada in 1948/49. (photo unknown source)

Just one Sea Hornet made it into civilian hands. This was F.20 TT193, which the Air Ministry sent to the RCAF Winter Weather Experimental Establishment in Edmonton, Alberta for cold weather trials in December, 1948. Following testing, the aircraft was surplus to requirements, and sold off to save the cost of shipping it home. Pilot William ‘Bill’ Ferderber registered the Sea Hornet as CF-GUO in April 1951, before selling it to aerial survey firm Spartan Air Services of Ottawa two months later. Ferderber flew it on a handful of high-altitude photographic missions for Spartan. However Spartan, presumably realizing they couldn’t easily get spare parts or additional examples, ended up trading the exotic aircraft to Kenting Aviation Ltd. for a pair of P-38 Lightnings soon after. These Lightnings were actually F-5Gs 44-26761/CF-GKE and 44-53184/CF-GKH. While ‘GKE was airworthy (and now with Kermit Weeks in Florida), ‘GKH took a year to fix corrosion issues before flying again, only to crash in the Yukon at the end of July, 1953.

Canadian aviation historian Robert M. Stitt, in communication with the author, noted that “the Sea Hornet was not the best or safest option for high-level photography, and that an exchange with Kenting was the way to go.” Aerial mapping work, in those days, was really a two-man job at a minimum, requiring both a pilot and a navigator/camera operator. In the case of the Sea Hornet, the camera operator had to slide backwards over the main spar carry through in the fuselage to reach his cramped station. During takeoff and landing, he lay on his belly on the main spar, holding onto a “grab bar” behind the pilot to give himself the illusion of an escape option should it prove necessary! Also, Stitt noted, “the pilot would have to do the navigation while keeping the aircraft straight and level at a precise altitude during photography while pressure-breathing oxygen and trying to read or create maps in a cramped cockpit a huge workload and strain. So, it was far from ideal for either crew member.” Stitt suspects that Spartan would never have acquired the Sea Hornet had Ferderber not acquired it first, which is a fair point.

TT193 didn’t fly with Kenting for long. She suffered an in-flight failure of her port engine on July 11th, 1952. Her pilot, T.E. Bach, guided her safely in to a forced landing at Terrace Airport in Terrace, British Columbia. Kenting, being unable to fix the Sea Hornet, abandoned her in place and the airframe became a child’s plaything. Left to the elements and ‘little fingers’, the airframe deteriorated and eventually the airport manager had it carted to the local dump.

de Havilland Sea Hornet TT193 in April, 1952 while with Spartan Air Services at their Uplands Airport base in Ottawa, Canada. It sits alongside one of their P-38/F-5G Lightnings, a type which they operated in some numbers before switching to the de Havilland Mosquito. (photo Joseph J. Scott via Richard de Boer)

Sometime in the 1970s, an enterprising individual and his son recovered what remained of TT193. Richard de Boer noted the remains in outdoor storage on George Le May’s farm in Acme, near Calgary Alberta in 1979, and took the following photographs on a subsequent visit in 1990. Le May moved the parts under cover soon after. What you can see in these images is essentially the wing center section extending out to the wing fold. While much of the wood has deteriorated badly, there are many crucial metal parts in excellent condition, not to mention pattern examples for wooden parts as well. In addition to what is shown in these images, there are other significant parts in the collection as well. It may not look much right now, but other than Bob Jens’ B.35 VR796, the Mosquitos currently flying looked little better than this when they first started.

Parts of de Havilland Sea Hornet TT193 as stored on George Le May’s farm in Acme near Calgary, Alberta in 1990. (photo by Richard de Boere – used with permission) A shot of the right hand inboard wing section, showing the wing fold mechanism in detail. (photo by Richard de Boere – used with permission) Another shot of the wing center section on the Le May farm in Acme, Alberta. (photo by Richard de Boere – used with permission) A photograph showing the substantial amount of metal material still surviving from the port wing fold mechanism on TT193. (photo by Richard de Boere – used with permission)

Pioneer Aero are collaborating with several others in addition to Aerowood on this project. This includes world DH.103 authority, David Collins. David Collins, based in the UK, has spent the last two decades scouring the world for Hornet parts and drawings. He has amassed a considerable amount of original material, plus many cockpit items unique to the type. Along the way he has also built cockpit replicas for both the Hornet and Sea Hornet, which include many original parts. You can see some of what he has achieved HERE.

The team also has 6,000+ factory drawings for the Hornet, and that coupled with Aerowood’s wealth of experience building the complex wooden structures for de Havilland Mosquitos. Like the DH.98 Mosquito, the DH.103 also had a moulded plywood fuselage. Believe it or not, one of these fuselage moulds still exists, albeit in poor condition, at the de Havilland Aircraft Museum in London Colney, England. The museum boasts three fully restored Mosquitos, including the prototype, but also has the rear fuselages of Sea Hornet NF.21s VX250 and VW957 on display. Perhaps more importantly, they have examples of the super-rare 130 series Rolls Royce Merlin from a Hornet on display. In fact, the most difficult part of this entire project will likely involve locating the right and left-hand turning Merlin engines specific to the breed (133/134). The Sea Hornet was the only aircraft to use these engines. Pioneer Aero are more than up to the challenge though, and resurrecting the Sea Hornet will be a crowning achievement for this impressive company. We must congratulate Pioneer Aero and their partners for taking on this singularly significant project, and cannot wait to see the results of their work to resurrect this long-extinct breed!

WarbirdsNews would like to thank Richard de Boer very much for the use of his photographs, and to noted aviation historian Robert M. Stitt for his details on Spartan Air Services, a subject in which he specializes. Richard de Boer is heavily involved with the Calgary Mosquito Society, which is restoring ex-Spartan Air Services Mosquito RS700/CF-HMS to its former glory when flying with the company. Please click HERE for their website, their YouTube channel HERE or the Facebook Page HERE. To see more of what Robert M. Stitt has been working on concerning Spartan Air Services, or if you can help with his research, please click HERE.


De Havilland Vampire

De Havilland Vampire – brytyjski odrzutowy myśliwiec wprowadzony do służby pod koniec II wojny światowej, opracowany przez przedsiębiorstwo de Havilland. W latach powojennych wyprodukowano 3,3 tys. egzemplarzy samolotu, które służyły w siłach powietrznych 31 krajów.

Pierwszy lot prototypu miał miejsce 20 września 1943. Samoloty pierwszej wersji produkcyjnej (Mk I) pojawiły się w kwietniu 1945, lecz nie zdążyły wziąć czynnego udziału w wojnie, osiągając gotowość bojową dopiero w 1946.

W latach powojennych samolot stał się standardowym myśliwcem RAF-u obok Glosterów Meteorów. Opracowano także wersję nocną (NF), która jednak okazała się mało udana [1] . Vampire’a wycofano z pierwszej linii w latach 50., ostatnia wersja szkolna była używana w RAF-ie do 1966. W innych krajach samoloty typu służyły aż do lat 70. Ostatnie, należące do Rodezji, zostały wycofane ze służby w 1979 roku.

W Muzeum Lotnictwa Polskiego w Krakowie znajduje się jeden De Havilland Vampire.


Ver el vídeo: WWII Documentary: The Mosquito. The Legendary Aircraft Of WWII (Agosto 2022).